Skip to content Skip to navigation

Tự chủ đơn vị sự nghiệp công lập: từ “cởi trói” cơ chế đến động lực cho người lao động

Những bước chuyển mình mạnh mẽ từ Nghị quyết 27-NQ/TW và Nghị quyết 18-NQ/TW đang mở ra một kỷ nguyên mới cho các đơn vị sự nghiệp công lập. Tuy nhiên, để pháp luật không chỉ nằm trên giấy, công tác phổ biến phải thực sự sinh động, gắn liền với hai “mắt xích” cốt lõi: Vị trí việc làm và Quy chế chi tiêu nội bộ.

Khi Nghị quyết là “luồng sinh khí” mới

Nhiều năm qua, khái niệm “tự chủ” đôi khi vẫn bị hiểu nhầm là sự cắt giảm ngân sách, gây áp lực cho các đơn vị sự nghiệp. Thế nhưng, nhìn từ tinh thần Nghị quyết 27 và Nghị định 60/2021/NĐ-CP, tự chủ thực chất là một cuộc “cởi trói” về tư duy quản trị.

Khi một đơn vị đạt mức tự chủ tối thiểu chi thường xuyên, họ không còn là một “cánh tay nối dài” thụ động của cơ quan chủ quản về mặt nhân sự. Họ trở thành một thực thể chủ động, được quyền tự quyết định cơ cấu tổ chức, tinh gọn bộ máy và đặc biệt là cơ chế tiền lương. Đây chính là đòn bẩy để nâng cao chất lượng dịch vụ công và thu hút nhân tài.

Vị trí việc làm: “Chiếc chìa khóa” tinh gọn bộ máy

Muốn tự chủ thành công, việc đầu tiên là phải xác định được Vị trí việc làm (VTVL) một cách thực chất. Thay vì mô tả công việc chung chung theo kiểu “sáng cắp ô đi, tối cắp ô về”, VTVL trong bối cảnh mới phải là một bộ tiêu chuẩn hóa về:

  • Đầu ra công việc: Sản phẩm cụ thể là gì?
  • Khung năng lực: Cần trình độ và kỹ năng gì để làm tốt nhất?
  • Định mức lao động: Một người cần bao nhiêu thời gian để hoàn thành?

Khi VTVL được xây dựng khoa học, đơn vị sẽ nhận ra những “mắt xích” thừa, những khâu trung gian gây lãng phí. Đây là cơ sở để thực hiện tinh giản biên chế một cách nhân văn: Không phải là sa thải, mà là sắp xếp lại người đúng việc, đúng năng lực.

Quy chế chi tiêu nội bộ: Để người giỏi sống khỏe bằng nghề

Nếu VTVL là cái khung, thì Quy chế chi tiêu nội bộ chính là dòng máu nuôi dưỡng bộ máy. Để tối ưu hóa quỹ lương, các đơn vị cần chuyển dịch từ trả lương theo bằng cấp, thâm niên sang mô hình 3P:

  1. P1 (Position): Lương theo vị trí đảm nhiệm.
  2. P2 (Person): Lương theo năng lực cá nhân.
  3. P3 (Performance): Lương theo kết quả công việc (KPI).

Mô hình này tạo ra sự công bằng tuyệt đối: Người làm nhiều, hiệu quả cao sẽ có thu nhập xứng đáng. Khi đó, tiền lương không còn là chi phí, mà là khoản đầu tư cho sự phát triển.

Phổ biến pháp luật: Đừng để “mưa dầm” nhưng không “thấm lâu”

Để các chính sách này đi vào đời sống, công tác phổ biến, giáo dục pháp luật cần rũ bỏ lớp áo khô khan. Thay vì những buổi họp dài dằng dặc, các đơn vị nên áp dụng:

  • Hình ảnh hóa (Infographic): Biến những điều khoản luật khó hiểu thành các biểu đồ thu nhập và lộ trình thăng tiến trực quan.
  • Đối thoại tình huống: Tổ chức các buổi thảo luận mở: "Nếu tôi làm vượt định mức, lương của tôi sẽ tăng bao nhiêu?".
  • Công cụ số: Ứng dụng các bảng tính mô phỏng lương giúp mỗi viên chức tự tính toán được giá trị lao động của mình.

Như vậy Tự chủ không phải là đích đến, mà là hành trình đổi mới để phục vụ nhân dân tốt hơn và đảm bảo đời sống cho viên chức bền vững hơn. Khi pháp luật được phổ biến một cách sinh động, khi vị trí việc làm rõ ràng và quy chế chi tiêu nội bộ minh bạch, đơn vị sự nghiệp công lập sẽ thực sự trở thành môi trường chuyên nghiệp, năng động, nơi mà mọi nỗ lực đều được ghi nhận và đền đáp xứng đáng.

Thanh tra – Pháp chế